Chủ tịch Tôn Đức Thắng - Bác Tôn sinh ngày 20/8/1888 tại Cù lao Ông Hổ thuộc làng An Hòa, tổng Định Thành, tỉnh Long Xuyên nay là xã Mỹ Hòa Hưng, thành phố Long Xuyên (cũ), tỉnh An Giang trong một gia đình nông dân. Truyền thống gia đình, quê hương, đất nước đã nuôi dưỡng tinh thần yêu nước, ham học và tinh thần đoàn kết.

Từ năm 1906 - 1909, Cụ học ở Trường Kĩ nghệ Viễn Đông, làm công nhân Nhà máy Ba Son của Hải quân Pháp ở Sài Gòn; Năm 1912: Tổ chức cuộc bãi công của công nhân xưởng Ba Son; Từ năm 1914 - 1918: Tham gia hoạt động cách mạng từ chiến tranh thế giới, làm công nhân quân giới ở quân cảng Toulon (miền Nam nước Pháp) và làm thợ máy trên chiến hạm France.
Ngày 20/4/1919, dưới sự lãnh đạo của Công hội Pháp, Tôn Đức Thắng đã tham gia phản chiến và treo cờ đỏ trên chiến hạm để ủng hộ Cách mạng Tháng Mười Nga, tham gia cuộc binh biến của binh sĩ Pháp ở mặt bể Hắc Hải, sau đó bị trục xuất khỏi nước Pháp.
Năm 1920, Cụ lập Công hội bí mật ở Sài Gòn, đây là tổ chức Công hội đầu tiên của giai cấp công nhân Việt Nam. Năm 1927, Tham gia Việt Nam Thanh niên Cách mạng Đồng chí Hội và trực tiếp lãnh đạo phong trào công nhân Sài Gòn – Chợ Lớn. Tháng 12/1928, Cụ bị địch bắt ở Sài Gòn đến ngày 26/7/1929 thì bị kết án 20 năm khổ sai.
Tháng 7/1930 - 8/1945, Thực dân Pháp đưa đồng chí Tôn Đức Thắng và một số cán bộ, quần chúng yêu nước đày ra Côn Đảo. Năm 1930, tại nhà tù Côn Đảo, Cụ lập Chi bộ nhà tù, lãnh đạo anh em trong tù đấu tranh, được Xứ ủy Nam Kỳ thừa nhận là Chi bộ đặc biệt và chính thức là Đảng viên.

Năm 1934, Cụ làm việc tại Sở Lưới, vừa sửa máy vừa lái canô. Sở lưới, với vai trò của đồng chí Tôn Đức Thắng đã trở thành trung tâm giao liên quan trọng của tổ chức Đảng ở Côn Đảo và là đầu mối để tổ chức cho cán bộ, đảng viên bị tù ở Côn Đảo trốn về hoạt động trong đất liền.
Tháng 8/1945, đồng chí Tôn Đức Thắng làm Uỷ viên Uỷ ban Kháng chiến hành chính Nam Bộ phụ trách về vấn đề lương thực và vũ khí.
Tại cuộc bầu cử Quốc hội khóa I, Quốc hội lập hiến đầu tiên của nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, tổ chức vào ngày 6/1/1946, đồng chí Tôn Đức Thắng đã trúng cử nhiệm kỳ đầu tiên và liên tục là đại biểu Quốc hội trong 34 năm từ khóa I đến khóa VI (1946 - 1980). Tháng 2/1946, đồng chí Tôn Đức Thắng được điều động ra Hà Nội cùng với Chủ tịch Hồ Chí Minh và Trung ương Đảng lãnh đạo công cuộc kháng chiến, kiến quốc.
Sau kỳ họp thứ nhất Quốc hội khóa I, đồng chí Tô Đức Thắng được bầu bổ sung làm Ủy viên Thường trực Quốc hội đại diện cho Nam Bộ. Từ ngày 16/4 đến ngày 23/5/1946, trên cương vị Phó Trưởng đoàn đại biểu Quốc hội nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, đồng chí đã có nhiều đóng góp tích cực trong thời gian làm việc ở Pháp. Ngày 2/5/1946, Hội Liên hiệp Quốc dân Việt Nam (gọi tắt là Liên Việt) được thành lập, đồng chí được cử làm Phó Hội trưởng.

Tháng 11/1946, tại kỳ họp thứ hai Quốc hội khóa I, đồng chí được bầu làm Phó Trưởng ban Thường trực Quốc hội. Tháng 1/1948, đồng chí Tôn Đức Thắng được bầu bổ sung vào Ban Chấp hành Trung ương Đảng, cùng tập thể Trung ương Đảng lãnh đạo cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp xâm lược. Là người con Nam Bộ, Đồng chí luôn dành tình cảm sâu nặng với quê hương, “nhiều lần đề nghị với Bác Hồ, với Trung ương cho trở về chiến trường để cùng với đồng chí, đồng bào Nam Bộ tham gia kháng chiến”.
Năm 1948, đồng chí Tôn Đức Thắng được cử làm Quyền Trưởng ban Thường trực Quốc hội. Ngày 17/5/1950, đồng chí được cử làm Chủ tịch Hội Việt - Xô hữu nghị. Tại Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ II của Đảng (tháng 2/1951), đồng chí được bầu làm Ủy viên Ban Chấp hành Trung ương Đảng.
Từ năm 1951, đồng chí Tôn Đức Thắng làm Quyền Trưởng ban Thường trực Quốc hội. Tại Đại hội Đảng lần thứ II được bầu vào Ban Chấp hành Trung ương Đảng Lao động Việt Nam. Đại biểu Quốc hội liên tục các khóa I-VI. Tháng 9/1955, Cụ được bầu làm Trưởng ban Thường vụ Quốc hội.

Từ năm 1960, Cụ giữ các chức Trưởng ban Thường trực Quốc hội; Bộ trưởng Bộ Nội vụ; Tổng Thanh tra toàn quốc; Phó Chủ tịch nước Việt Nam Dân chủ cộng hoà (tháng 7/1960); Tháng 9/1960: Tại Đại hội Đảng lần thứ III được bầu làm Uỷ viên chính thức Ban Chấp hành Trung ương Đảng.
Ngày 23/9/1969 - 1981, đồng chí Tôn Đức Thắng làm Chủ tịch nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam Chủ tịch nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Ngày 30/3/1980, Cụ qua đời tại Hà Nội, hưởng thọ 92 tuổi.
Ngày 30/8/1984, Bộ Văn hóa có quyết định số 114 công nhận ngôi nhà ở ấp Mỹ An, xã Mỹ Hòa Hưng – nơi Bác Tôn sinh sống thời niên thiếu, là di tích lịch sử lưu niệm thời niên thiếu của Chủ tịch Tôn Đức Thắng.
Ngày 17/7/2012, trên Cù lao Ông Hổ, Ủy ban Nhân dân tỉnh An Giang đã long trọng tổ chức theo nghi thức Nhà nước lễ công bố Quyết định của Thủ tướng Chính phủ về việc xếp hạng Khu lưu niệm Chủ tịch Tôn Đức Thắng là di tích cấp Quốc gia đặc biệt. Đây là 1 trong số 23 di tích Quốc gia đặc biệt của Việt Nam có ý nghĩa chính trị rất lớn, không chỉ để nhằm tưởng nhớ công lao to lớn của Bác Tôn trong sự nghiệp giải phóng dân tộc và xây dựng đất nước sau khi thống nhất, mà còn là dịp để người dân An Giang cũng như cả nước học tập tấm gương đạo đức sáng ngời của Bác Tôn, tự hào về lịch sử truyền thống hào hùng của dân tộc.

Cụ Tôn Đức Thắng được Chủ tịch Hồ Chí Minh ca ngợi là "gương mẫu đạo đức cách mạng, suốt đời cần kiệm liêm chính, suốt đời hết lòng hết sức phục vụ cách mạng, phục vụ nhân dân." Trong dịp kỷ niệm sinh nhật lần thứ 90 của ông, đoàn Chủ tịch Quốc hội Mông Cổ đã trao tặng Chủ tịch Tôn Đức Thắng Huân chương Xukhe Bato - huân chương cao quý nhất của Mông Cổ.
Cụ Tôn cũng là người Việt Nam đầu tiên nhận được giải thưởng Hòa bình Quốc tế Lenin do Chính phủ Liên bang Xô viết trao tặng. Tên Cụ được đặt cho một đường phố ở thành phố Odessa, Ukraina vì liên quan đến sự kiện phản chiến ở Hắc Hải, và cũng là tên của một trường đại học tại Thành phố Hồ Chí Minh. Nhiều con đường ở Việt Nam cũng được đặt tên theo tên ông.
Tên gọi Tôn Đức Thắng cũng được đặt cho một giải thưởng cấp thành phố của Thành phố Hồ Chí Minh để tôn vinh những công nhân, kỹ sư có thành tích đặc biệt trong lao động và sản xuất.
Vào dịp kỷ niệm 100 năm ngày sinh của ông (20/8/1888 - 20/8/1988), Nhà nước Việt Nam đã cho thành lập một bảo tàng với tên gọi ban đầu là "Nhà trưng bày cuộc đời và sự nghiệp Chủ tịch Tôn Đức Thắng" tại Thành phố Hồ Chí Minh, sau đó được đổi tên thành Bảo tàng Tôn Đức Thắng.