Từ câu hỏi “Làm thế nào để có những Steve Jobs Việt Nam?”

Đằng sau khát vọng xuất hiện những “Steve Jobs Việt Nam” là bài toán lớn về cách đào tạo con người, khuyến khích tư duy sáng tạo và xây dựng hệ sinh thái đủ sức nuôi dưỡng những ý tưởng có khả năng tạo ra đột phá.

Những ngày gần đây, dư luận xã hội đã có nhiều ý kiến trao đổi xung quanh một đề văn được lan truyền rộng rãi với nội dung:

"Nước Mỹ có Steve Jobs, Mark Zuckerberg, Elon Musk... với những phát minh công nghệ góp phần làm thay đổi thế giới. Từ gợi dẫn trên, với tư cách người trẻ, anh/chị hãy viết một đoạn văn nghị luận (khoảng 200 chữ) để trả lời câu hỏi: Làm thế nào để có những Steve Jobs Việt Nam?"

Bên cạnh những ý kiến đánh giá đây là một đề văn mang tính thời sự, khơi gợi khát vọng đổi mới sáng tạo trong thế hệ trẻ, cũng có không ít quan điểm băn khoăn về cách sử dụng ngôn ngữ và định hướng tư duy của đề bài. Từ những tranh luận đó, có lẽ điều đáng quan tâm không chỉ là việc đề thi đúng hay sai, mà là những vấn đề sâu xa hơn liên quan đến giáo dục, nguồn nhân lực và con đường phát triển của đất nước trong kỷ nguyên khoa học công nghệ.

steve-1781251666.jpg
Đề kiểm tra Văn năm nay (Ảnh hanoimoj)

Trước hết, cần ghi nhận rằng việc lựa chọn những nhân vật như Steve Jobs, Mark Zuckerberg hay Elon Musk làm hình ảnh gợi mở không phải là điều khó hiểu. Trong nhận thức của công chúng toàn cầu, họ là những biểu tượng tiêu biểu của tinh thần đổi mới sáng tạo, khát vọng chinh phục những giới hạn mới và khả năng tạo ra những tác động lớn đối với đời sống kinh tế - xã hội. Đối với thế hệ trẻ, những tấm gương như vậy có sức truyền cảm hứng mạnh mẽ về tinh thần dám nghĩ, dám làm, dám theo đuổi những ý tưởng khác biệt.

Tuy nhiên, xét dưới góc độ học thuật, cụm từ “những phát minh công nghệ” trong đề bài có thể được hiểu theo nhiều cách khác nhau. Steve Jobs, Mark Zuckerberg hay Elon Musk không được biết đến chủ yếu với tư cách các nhà phát minh theo nghĩa truyền thống, mà nổi bật hơn với vai trò doanh nhân công nghệ, nhà đổi mới sáng tạo và người kiến tạo các hệ sinh thái công nghệ có ảnh hưởng toàn cầu. Thành công của họ không chỉ đến từ một ý tưởng riêng lẻ mà là kết quả của quá trình kết nối khoa học, công nghệ, quản trị, tài chính và nhu cầu xã hội.

Điều này cho thấy trong giáo dục, đặc biệt là trong các đề thi có tính định hướng, việc sử dụng ngôn từ cần bảo đảm tính chuẩn xác cao nhất có thể. Bởi mỗi khái niệm không chỉ mang ý nghĩa ngôn ngữ mà còn góp phần hình thành nhận thức của người học về bản chất của sáng tạo, nghiên cứu khoa học và khởi nghiệp công nghệ.

Tuy nhiên, sẽ không thật khách quan nếu từ một cách diễn đạt chưa thật hoàn chỉnh mà phủ nhận toàn bộ giá trị của đề bài. Điều đáng suy nghĩ hơn nằm ở chính câu hỏi trung tâm: “Làm thế nào để có những Steve Jobs Việt Nam?”.

Ở góc độ tích cực, câu hỏi này thể hiện mong muốn Việt Nam có thêm những cá nhân xuất sắc, có khả năng tạo ra những đột phá về khoa học công nghệ và góp phần nâng cao vị thế quốc gia trong nền kinh tế tri thức. Đây cũng là yêu cầu phù hợp với định hướng phát triển đất nước trong giai đoạn hiện nay khi khoa học, công nghệ, đổi mới sáng tạo và chuyển đổi số được xác định là những động lực quan trọng của tăng trưởng.

Tuy nhiên, nếu nhìn sâu hơn, sự phát triển của một quốc gia không thể chỉ dựa vào việc xuất hiện một vài cá nhân kiệt xuất. Lịch sử phát triển của các cường quốc khoa học công nghệ cho thấy phía sau mỗi nhân vật thành công luôn là một hệ sinh thái hỗ trợ rộng lớn. Đó là nền giáo dục tiên tiến, môi trường nghiên cứu cởi mở, cơ chế trọng dụng nhân tài, khả năng kết nối giữa nhà trường với doanh nghiệp, sự bảo vệ quyền sở hữu trí tuệ và một nền văn hóa khuyến khích sáng tạo.

Không có Steve Jobs nếu không có hệ sinh thái công nghệ của nước Mỹ. Không có Elon Musk nếu không có nền tảng khoa học, tài chính và nghiên cứu phát triển hàng đầu thế giới. Không có Mark Zuckerberg nếu không có môi trường đại học và văn hóa khởi nghiệp đặc trưng của Thung lũng Silicon.

Bởi vậy, câu hỏi có lẽ cần được mở rộng hơn: Làm thế nào để Việt Nam xây dựng được một môi trường có khả năng phát hiện, bồi dưỡng và phát huy tài năng sáng tạo? Làm thế nào để mỗi người trẻ đều có cơ hội biến ý tưởng thành sản phẩm, biến tri thức thành giá trị và biến khát vọng thành hiện thực?

Đây mới là vấn đề cốt lõi của phát triển nguồn nhân lực trong thời đại mới.

steve-1781251666.webp
Việt Nam không thiếu những tấm gương về ý chí, trí tuệ và tinh thần cống hiến mà không cần giống ai (Ảnh FPT.com)

Một khía cạnh khác cũng cần được nhìn nhận khách quan là việc sử dụng các hình mẫu quốc tế trong giáo dục. Trong bối cảnh hội nhập toàn cầu, học hỏi những thành tựu và những con người xuất sắc của nhân loại là điều cần thiết. Tuy nhiên, mục tiêu cuối cùng của giáo dục không phải là tạo ra những “bản sao” của Steve Jobs hay Elon Musk. Điều quan trọng hơn là giúp thế hệ trẻ phát huy năng lực riêng của mình, nuôi dưỡng bản lĩnh sáng tạo và giải quyết những vấn đề của đất nước bằng trí tuệ Việt Nam.

Việt Nam không thiếu những tấm gương về ý chí, trí tuệ và tinh thần cống hiến. Trong các lĩnh vực khoa học, công nghệ, giáo dục, y tế, quốc phòng, kinh tế hay quản trị xã hội, nhiều người Việt Nam đã và đang có những đóng góp quan trọng cho đất nước và cộng đồng quốc tế. Điều giáo dục cần làm là khơi dậy niềm tin rằng người Việt Nam hoàn toàn có thể tạo ra những giá trị lớn bằng chính bản sắc, trí tuệ và khát vọng của mình.

Nhìn từ góc độ đó, tranh luận xung quanh đề văn không đơn thuần là câu chuyện về một vài câu chữ trong đề thi. Đó là dịp để chúng ta suy ngẫm sâu sắc hơn về mục tiêu của giáo dục trong thế kỷ XXI. Giáo dục không chỉ truyền thụ kiến thức mà còn phải hình thành tư duy phản biện, khả năng sáng tạo, tinh thần trách nhiệm và khát vọng cống hiến cho xã hội.

Trong kỷ nguyên kinh tế tri thức và cạnh tranh toàn cầu, một quốc gia không thể chỉ trông chờ vào vài cá nhân xuất chúng. Điều quan trọng hơn là xây dựng một nền giáo dục khơi dậy tiềm năng của hàng triệu người trẻ, một môi trường trọng dụng nhân tài và một hệ sinh thái đổi mới sáng tạo đủ mạnh để mọi tài năng đều có cơ hội phát triển.

Khi làm được điều đó, những con người có tầm vóc quốc tế sẽ xuất hiện như một kết quả tất yếu của sự phát triển. Và khi ấy, câu hỏi không còn là làm thế nào để có những “Steve Jobs Việt Nam”, mà là làm thế nào để Việt Nam trở thành mảnh đất màu mỡ cho sự sáng tạo, nơi mỗi người trẻ đều có cơ hội trở thành phiên bản tốt nhất của chính mình và đóng góp cho tương lai đất nước./.

 

Trung Tướng.PGS.TS.Đồng Đại Lộc