Chúng tôi theo chân cán bộ, chiến sĩ Đồn Biên phòng Bình Minh về địa bàn. Đây không đơn thuần là một chuyến công tác, mà là dịp tận mắt chứng kiến một chủ trương lớn đang thành hình. Theo Quyết định số 1057/QĐ-UBND của Ủy ban nhân dân xã Thăng An, ngân sách đang được khẩn trương giải ngân để sửa chữa, nâng cấp nhà ở cho các gia đình có con đẻ, người hoạt động kháng chiến bị nhiễm chất độc hóa học. Ngôi nhà của mẹ con bà Đào Thị Hoa, thôn Bình Tịnh, là một trong những công trình như thế.

Con hẻm nhỏ dẫn vào nhà bà Hoa xôn xao tiếng xẻng nhào xỉ vữa. Để công trình được khởi công, Ban Chỉ đạo xã Thăng An đã rà soát gắt gao từng tiêu chí từ cơ sở, đảm bảo ngân sách đến đúng người, đúng thời điểm bức thiết. Với đặc thù vùng biển quanh năm hứng bão, khâu giám sát thi công được chính quyền và lực lượng vũ trang đặc biệt chú trọng. Từng bao xi măng, cây thép đều được kiểm tra kỹ, cốt sao công trình xây lên không chỉ khang trang mà phải trụ vững trước gió bão.

Tại hiện trường, Thiếu tá Quách Văn Tình, Chính trị viên phó Đồn Biên phòng Bình Minh, trực tiếp chỉ huy tổ thi công. Áo đẫm mồ hôi dưới cái nắng hầm hập tháng 7, anh gạt vội trán, nói gọn: "Chương trình xóa nhà tạm là một chủ trương nhân văn. Đồn Biên phòng Bình Minh đã chủ động phối hợp với địa phương, huy động tối đa quân số. Anh em chia ca luân phiên bám công trường không kể ngày nghỉ, quyết tâm giúp gia đình sớm có nơi an cư."

Chỉ tay về phía con ngõ nhỏ, đặc trưng của xóm chài, Thiếu tá Tình chia sẻ thêm về những vất vả của lính: "Hẻm nhỏ quá, xe chở vật liệu không vào được. Anh em phải dùng xe rùa, có đoạn phải vác từng bao xi măng, viên gạch đi bộ hàng trăm mét dưới nền nhiệt gần 40 độ. Nhưng lính mà, nhiệm vụ nào cũng phải hoàn thành. Trực tiếp làm những việc này, quân với dân mới thêm gắn bó. Lòng dân an tâm thì biên cương mới vững chắc."

Đang thoăn thoắt trát hồ xi măng, Trung tá QNCN Phạm Văn Phong dừng tay, bộc bạch: "Làm nhiều công trình, nhưng nhà bà Hoa khiến anh em trăn trở nhất. Chồng bà là người hoạt động kháng chiến. Ba đứa con lớn ra ở riêng, còn đứa út bị di chứng chất độc hóa học, bao năm ngây dại bám mẹ. Thấy mái nhà cũ thấp tè, mùa mưa thì dột, hè thì hầm hập nóng, chực chờ tốc mái lúc mưa dông, anh em bảo nhau phải làm thật nhanh, nới cao mái lên để hai mẹ con sớm có chỗ tử tế che mưa che nắng."

Cạnh đó, Hạ sĩ Nguyễn Văn Thành đang tỉ mỉ chèn gạch vỡ xỉ vào mạch hồ. Người lính trẻ quệt mồ hôi, cười tươi: "Nhìn bà Hoa vui lúc dỡ mái nhà cũ, tôi thấy có thêm động lực. Bám công trường mới hiểu sâu sắc hơn trách nhiệm của lính thời bình. Không chỉ ở thao trường, mà còn là đôi bàn tay sẵn sàng chai sạm để cùng bà con kiến thiết mái ấm."

Góc sân, bà Đào Thị Hoa đứng lặng nhìn những hàng gạch mới đỏ au đang được bộ đội và thợ địa phương xây mới để nâng cao mái nhà. Khóe mắt người mẹ già đỏ hoe. Bà rơm rớm: "Thiệt tình, má không biết nói răng cho hết mừng mấy chú ôi. Đời tui ôm đứa con ngơ ngơ ngác ngác rứa, chưa bao chừ dám mơ có cái nhà đàng hoàng. Cứ tới mùa gió bão là hai mẹ con nơm nớp, sợ gió giật tung cái nóc. Nay nhờ Đảng, Nhà nước ngó ngàng, lại có mấy chú biên phòng đẫm mồ hôi tới gánh từng viên gạch, bao xi măng vô tận cái ngõ nớ... Chừ sắp có cái nhà cao ráo, thoáng đãng, má tạ ơn mấy chú nhiều lắm. Tình nghĩa ni, tui ôm theo tới chết chớ răng mà quên được."

Rời Thăng An lúc chiều muộn, tiếng xẻng cuốc và tiếng nói cười vẫn râm ran sau lưng. Ngôi nhà của mẹ con bà Hoa đang dần hình thành, kiên cố vươn lên giữa nắng gió ràn rạt của dải đất ven biển. Một bức tranh hiện thực được vẽ nên bởi chủ trương đúng đắn và những giọt mồ hôi nghĩa tình của người lính.