
Trong hải trình đến với Trường Sa và Nhà giàn DK1, đoàn công tác số 12 do Chuẩn Đô đốc Lê Bá Quân, Phó Tư lệnh Hải quân làm trưởng đoàn, cùng đồng chí Đặng Minh Thông, Phó Bí thư Thành ủy, Trưởng đoàn đại biểu TP. Hồ Chí Minh đã trang trọng tổ chức Lễ tưởng niệm các cán bộ, chiến sĩ hy sinh vì chủ quyền biển, đảo của Tổ quốc. Chuyến hải trình mang theo tình cảm của đất liền, hội tụ hơn 200 đại biểu đại diện cho các cơ quan, ban ngành, đoàn thể của TP. Hồ Chí Minh, Bộ Tài chính, các tỉnh Cà Mau, Đồng Tháp, Tây Ninh, An Giang và Quỹ học bổng Vừ A Dính. Cùng đồng hành còn có đại diện các tổ chức, doanh nghiệp, những cá nhân có nhiều đóng góp cho biển đảo, khách mời và lãnh đạo, chỉ huy các đơn vị trong Quân chủng Hải quân, cùng đông đảo văn nghệ sĩ, nhiếp ảnh gia, nhà báo, phóng viên từ trung ương đến các địa phương. Giữa trùng khơi mênh mông, buổi lễ không chỉ là nghi thức, mà là cuộc gặp gỡ giữa hiện tại và quá khứ, nơi những người đang sống nghiêng mình trước những thế hệ đã ngã xuống vì biển đảo quê hương.

Trên boong tàu, đại biểu đứng trang nghiêm. Có những mái tóc đã điểm bạc, có những gương mặt còn rất trẻ, và cả những ánh mắt lần đầu tiên hướng ra biển lớn. Tất cả cùng lặng im khi tiếng nhạc “Hồn tử sĩ” cất lên. Âm điệu trầm hùng như lan xa, tan vào sóng nước, chạm đến những nơi sâu thẳm nhất của ký ức dân tộc.

Trong giây phút ấy, đại dương không còn là khoảng không vô tận. Nơi đây, từng tấc nước đều in đậm dấu ấn máu xương của những người lính.
Bài diễn văn tưởng niệm vang lên giữa biển trời. Giọng đọc chậm, chắc, như từng nhịp sóng vỗ vào lòng người: Những cái tên, những chiến công, những sự hy sinh… tất cả không hề lùi xa mà vẫn hiện hữu, như những dấu mốc lịch sử không thể xóa nhòa. Những con người đã ra đi, nhưng tinh thần của họ vẫn ở lại, tiếp thêm sức mạnh cho những thế hệ hôm nay.

Có lẽ, không nơi đâu ý nghĩa của sự hy sinh lại hiện lên rõ rệt như giữa đại dương. Nơi không có bia đá, không có nấm mộ, chỉ có sóng nước bao la. Thân xác các anh đã hòa vào biển cả, trở thành những “cột mốc sống” khẳng định chủ quyền thiêng liêng của Tổ quốc. Một cách tồn tại lặng thầm nhưng vĩnh cửu.

Giữa buổi lễ, nhiều người không giấu được xúc động. Có những giọt nước mắt rơi xuống boong tàu. Lần đầu đến Trường Sa, một nữ nghệ sĩ nhiếp ảnh đứng lặng thật lâu trước sóng nước. Chị nói khẽ, rằng chưa bao giờ cảm nhận rõ đến thế sự thiêng liêng của biển đảo, và chưa bao giờ thấy lòng mình gần với những câu chuyện lịch sử như lúc này.
Một nhà báo trong đoàn thì gọi buổi lễ là “bài học không sách vở”. Bởi ở đây, không có khoảng cách giữa lý thuyết và thực tiễn. Mỗi con sóng, mỗi khoảng trời đều gợi lại một câu chuyện vinh quang và bi tráng. Và mỗi người, khi đứng giữa không gian ấy, đều tự tìm thấy cho mình một lời nhắc nhở về trách nhiệm.

Biển chiều dần ngả màu. Ánh nắng cuối ngày rải xuống mặt nước một sắc vàng dịu. Sau phút mặc niệm, từng người trong đoàn lặng lẽ bước về phía mạn tàu.

Những đóa cúc vàng được nâng niu trên tay. Những cánh hạc giấy nhỏ bé mang theo nhiều tâm tư tri ân. Tất cả được thả xuống biển trong một cử chỉ nhẹ nhàng mà trang trọng. Hoa trôi theo sóng, chập chờn giữa màu xanh thẳm, gửi gắm lòng biết ơn của đất liền đến những người đã khuất.

Không ai nói thành lời, nhưng ai cũng hiểu ở nơi sâu thẳm kia, sự hy sinh của những người lính vẫn luôn được khắc ghi trong tâm trí. Họ không trở về, nhưng lịch sử không bao giờ quên họ.

Con tàu vẫn neo giữa biển, nhưng lòng người dường như đã hướng về những năm tháng khốc liệt, nơi sự sống và cái chết chỉ cách nhau một gang tay, nơi mỗi người lính đã chọn ở lại với biển để Tổ quốc được bình yên.

Giữa trùng khơi hôm nay, những “cột mốc sống” ấy vẫn âm thầm nhắc nhở mỗi chúng ta về giá trị của độc lập, chủ quyền. Và cũng từ nơi đây, một lời thề được tiếp nối: giữ biển, giữ đảo, giữ lấy phần thiêng liêng nhất của đất nước bằng cả cuộc đời mình./.