Đảo Song Tử Tây không chỉ là một địa danh hành chính thuộc Đặc khu Trường Sa của nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam, mà là một dấu mốc sống, nơi Tổ quốc hiện hữu giữa trùng khơi bằng nhịp thở, bằng con người, bằng niềm tin son sắt không bao giờ lay chuyển.

Song Từ Tây đón tôi trong buổi sớm yên lành. Biển lặng, trời trong, nắng rải vàng lên từng tán cây bàng vuông đã kịp lớn lên cùng năm tháng. Trên nền trời xanh ấy, lá cờ đỏ sao vàng tung bay, không phô trương, không ồn ào, nhưng vững chãi đến lạ thường. Khoảnh khắc ấy, người ta không cần lời thuyết minh nào để hiểu: đây là Việt Nam.

Ở Song Từ Tây, sự sống không phải điều hiển nhiên, mà là kết quả của ý chí, của hy sinh thầm lặng. Từng giọt nước ngọt được chắt chiu. Từng luống rau xanh được vun trồng bằng bàn tay rắn rỏi của người lính đảo. Từng con chữ của trẻ em nơi đây được viết lên trong tiếng sóng vỗ bốn bề. Chính giữa biển khơi, đời sống vẫn nảy mầm, bình dị mà kiêu hãnh.

Những người lính nơi đảo tiền tiêu không nói nhiều về gian khó. Họ nói về nhiệm vụ như nói về một lẽ tự nhiên của cuộc đời. Canh gác trong gió mặn, tuần tra giữa nắng cháy, đón Tết xa nhà – tất cả được đón nhận bằng một tâm thế bình thản nhưng đầy trách nhiệm. Trong ánh mắt họ, tôi nhìn thấy niềm tin vững như đá san hô, niềm tin rằng phía sau mình là đất liền, là nhân dân, là Tổ quốc.

Song Từ Tây còn có tiếng chuông chùa ngân lên mỗi sớm chiều, âm thanh trong trẻo lan xa trên mặt biển, như nhắc nhở về cội nguồn văn hóa, về sự an yên giữa bao lớp sóng gió.

Có những buổi chiều, đứng trên đảo nhìn mặt trời lặn, người ta bỗng thấy lòng mình chùng xuống. Không phải vì buồn, mà vì xúc động, bởi ở nơi xa xôi này, Tổ quốc được giữ gìn không chỉ bằng súng đạn, mà bằng đạo lý, bằng lòng người.

Điều khiến Song Từ Tây trở nên đặc biệt không chỉ là vị trí địa lý, mà là sức mạnh tinh thần toát ra từ mỗi con người đang sống và làm nhiệm vụ nơi đây. Đó là sự kết nối bền chặt giữa đảo và đất liền, giữa hiện tại và lịch sử, giữa trách nhiệm hôm nay và niềm tin mai sau.

Rời Song Từ Tây, điều đọng lại không chỉ là màu xanh của biển, không chỉ là dáng đứng hiên ngang của người lính, mà là một nhịp sống rất Việt Nam – nơi con người sống chan hòa, nghĩa tình, nơi chủ quyền Tổ quốc được giữ gìn bằng cả trái tim và niềm tin son sắt. Con tàu lại tiếp tục hành trình trên biển, nhưng trong trái tim mỗi người như đã chia một phần ở lại đảo. Bởi Song Từ Tây không chỉ nằm giữa Biển Đông, mà đã neo chặt trong trái tim người Việt – như một lời nhắc nhở lặng thầm mà tha thiết: “Muốn hiểu thế nào là Tổ quốc, hãy một lần đến nơi đầu sóng và muốn hiểu thế nào là lòng yêu nước, hãy lắng nghe nhịp sống ở đảo Song Từ Tây.”
