Theo Nghị quyết mới về thu hút và trọng dụng người có tài năng vừa được ban hành cho thấy thành phố Hà Nội sẵn sàng chi khoản ngân sách rất lớn để mời các bác sĩ, chuyên gia y khoa trình độ cao về làm việc lâu dài. Mức hỗ trợ một lần có thể lên tới hơn 5 tỷ đồng, đây là con số hiếm thấy trong khu vực công, nhưng đây chỉ là một phần trong gói chính sách tổng thể mà Hà Nội đang triển khai.
Điểm khác biệt lớn của chính sách lần này là Hà Nội không đặt mục tiêu thu hút đông mà tập trung vào đúng người. Thành phố xác định rõ nhóm nhân sự cần mời gọi là các bác sĩ đầu ngành, chuyên gia có năng lực triển khai kỹ thuật cao, nhà khoa học y sinh có khả năng tạo ra ảnh hưởng thực chất đến chất lượng khám chữa bệnh và đào tạo đội ngũ kế cận.
Nhân tài không chỉ được tuyển về để lấp chỗ trống biên chế, mà phải đảm nhận vai trò nòng cốt trong các lĩnh vực then chốt của hệ thống y tế Thủ đô. Việc lựa chọn cá nhân được hưởng chính sách đặc biệt phải thông qua phê duyệt ở cấp cao nhất của thành phố, qua đó hạn chế tình trạng ưu đãi dàn trải hoặc hình thức.

Theo cơ chế mới, các bác sĩ và chuyên gia y tế trình độ cao khi được tuyển dụng vào khu vực công sẽ nhận khoản hỗ trợ tài chính một lần, tính theo bội số của mức lương tối thiểu vùng I. Với những chức danh cao như giáo sư, phó giáo sư hay bác sĩ chuyên khoa sâu, tổng giá trị hỗ trợ có thể chạm ngưỡng hơn 5 tỷ đồng và được miễn hoàn toàn thuế thu nhập cá nhân.
Tuy nhiên, nhiều ý kiến cho rằng khoản tiền này không đơn thuần là đãi ngộ, mà giống như “vé vào cửa” để thành phố giữ chân nhân tài ở lại lâu dài. Nếu không có môi trường làm việc phù hợp, cơ hội phát triển nghề nghiệp và sự ghi nhận đúng mức, tiền lớn cũng khó phát huy hiệu quả.
Nhận thức được điều đó, Hà Nội thiết kế chính sách theo hướng đồng bộ: Nhân tài y tế được bố trí đúng chuyên môn, ưu tiên điều kiện làm việc hiện đại, có không gian nghiên cứu, triển khai kỹ thuật mới và tham gia các nhiệm vụ chuyên môn trọng điểm của ngành y tế Thủ đô.
Thành phố cũng khuyến khích các bác sĩ, nhà khoa học giỏi đóng vai trò “đầu tàu” trong đào tạo, chuyển giao công nghệ, nâng cao chất lượng đội ngũ y tế tuyến dưới – yếu tố then chốt để cải thiện mặt bằng chăm sóc sức khỏe toàn hệ thống.
Khác với các chính sách trước vốn chỉ tập trung vào cá nhân, nghị quyết lần này mở rộng phạm vi hỗ trợ sang đời sống gia đình của nhân tài. Từ nhà ở công vụ, hỗ trợ tiền thuê nhà, ưu tiên mua nhà ở xã hội, cho tới chăm sóc sức khỏe và giáo dục con cái đều được đưa vào gói chính sách.
Việc miễn học phí cho con dưới 18 tuổi, ưu tiên tiếp cận trường công lập và hỗ trợ chi phí đi lại bằng phương tiện công cộng cho cả gia đình được xem là cách Hà Nội “giữ người bằng gốc”, giúp nhân tài yên tâm gắn bó thay vì coi Thủ đô là điểm dừng chân tạm thời.
Với các chuyên gia y tế làm việc theo hợp đồng, Hà Nội cho phép áp dụng cơ chế trả thu nhập linh hoạt, thậm chí cao gấp nhiều lần mức lương cơ bản trong khu vực công. Thu nhập có thể được tính theo nhiệm vụ, sản phẩm chuyên môn hoặc thỏa thuận trọn gói, bao gồm cả chi phí sinh hoạt, nhà ở và đi lại.
Cách làm này cho thấy thành phố đang từng bước tiếp cận tư duy thị trường trong quản lý nhân lực chất lượng cao, thay vì bó buộc vào khung lương cứng vốn là rào cản lớn nhiều năm qua./.

Việc Hà Nội sẵn sàng chi hàng tỷ đồng để thu hút bác sĩ giỏi phản ánh quyết tâm nâng tầm hệ thống y tế công lập. Tuy nhiên, hiệu quả của chính sách sẽ không nằm ở con số hỗ trợ, mà ở cách thành phố sử dụng, trao quyền và tạo điều kiện để nhân tài phát huy năng lực.
Nếu làm tốt, đây có thể trở thành mô hình mẫu cho các địa phương khác trong cuộc cạnh tranh nhân lực y tế chất lượng cao. Ngược lại, nếu thiếu cơ chế đánh giá và môi trường làm việc tương xứng, khoản đầu tư lớn này có nguy cơ chỉ dừng lại ở một chính sách “đắt tiền” nhưng khó bền vững.