Họ gặp nhau ở Học viện Phòng không - Không quân vào đúng thời điểm mỗi người trẻ đang đi tìm lời giải cho những câu hỏi lớn của cuộc đời: Sẽ trở thành người thầy như thế nào, sẽ cống hiến cho quân đội ra sao, sẽ viết tiếp điều gì lên trang sách số phận mình. Thầy Tuấn, chàng trai xứ Đoài điềm đạm, ít nói; cô Hoa cô giáo xứ Thanh mạnh mẽ và bền bỉ. Nhiều đôi lứa bắt đầu bằng những cái nhìn, nhiều câu chuyện tình bắt đầu bằng sự tình cờ. Còn họ bắt đầu bằng giáo án, giáo trình và những giờ trao đổi chuyên môn đến tối muộn.
Tình cảm đến nhẹ như hơi thở, không vội vã, cũng chẳng ồn ào. Buổi sáng chở nhau qua con đường quen thuộc vào cơ quan; chiều cùng chơi thể thao trên sân tập; tối quây quần bên mâm cơm giản dị nơi căn hộ tập thể. Những điều nhỏ bé ấy, theo thời gian, trở thành sợi chỉ bền nối họ vào nhau không rực rỡ, nhưng ấm áp và vững chắc.
Trên con đường học thuật, họ cũng đi cùng nhau như thế. Nhiều năm trời, hai vợ chồng miệt mài cùng viết báo khoa học, cùng chỉnh sửa bản thảo, cùng suy tư trăn trở về những vấn đề nổi cộm của thực tiễn giảng dạy đang đòi hỏi với những công trình nghiên cứu tâm huyết mà chỉ những người thật sự đam mê mới có thể theo đuổi đến cùng. Những bài báo chung in trên tạp chí uy tín; những báo cáo khoa học tại các hội thảo Việt Nam - Lào - Trung Quốc; một cuốn sách chuyên khảo của Nhà xuất bản Quân đội nhân dân mang tên cả hai, tất cả như những dấu mốc chạm vào sự tự hào thầm lặng của nghề giáo quân đội.
Giữa một thế giới thay đổi từng ngày, họ chọn cách đóng góp bằng tri thức, bằng từng trang sách bền bỉ. Và chính điều đó làm nên vẻ đẹp riêng của đôi vợ chồng nhà giáo: Khiêm nhường nhưng không mờ nhạt, thầm lặng nhưng bền bỉ như những người giữ lửa.
Nhiệm vụ A80 đã đưa họ vào một hành trình đặc biệt khác. Cô Hoa bước vào đội hình khối cờ hoa, đại diện cho hình ảnh trang nghiêm của người giảng viên quân đội trong lễ kỷ niệm cấp quốc gia. Thầy Tuấn, khi ấy đang là Phó chủ nhiệm chính trị dự nhiệm tại Trung đoàn Không quân trực thăng 917, vừa làm công tác Đảng, công tác Chính trị trong nhiệm vụ bay, vừa hỗ trợ các đoàn phóng viên ghi hình, tác nghiệp trên bầu trời Hà Nội tại sân bay Hòa Lạc.
Lịch tập luyện căng như dây đàn, những chuyến bay giãn ngày liên tục biến thời gian gặp nhau thành thứ xa xỉ. Nhưng đôi khi chỉ một tin nhắn ngắn giữa giờ, một cuộc gọi vội trong 5 phút nghỉ cũng đủ để động viên nhau vượt qua những ngày chạy nhiệm vụ.
Có một lần, khi làm nhiệm vụ hướng dẫn phóng viên tác nghiệp trên máy bay, ghi hình từ trên cao khi bay qua Ba Đình, thầy Tuấn bất chợt nhận ra vợ mình trong đội hình dưới quảng trường. Anh lặng lẽ bấm máy. Tối về, đưa bức ảnh cho vợ xem, chỉ nói một câu: “Hôm nay anh nhìn thấy em từ trên cao.”
Không phải lời yêu, nhưng có lẽ chẳng câu nào yêu hơn thế. Một khoảnh khắc giản dị, mà sau này, cả hai vẫn nhớ mãi như thứ ánh sáng động viên họ suốt những ngày căng thẳng.
Khi nhiệm vụ A80 hoàn thành, phần thưởng đến với họ như một sự ghi nhận xứng đáng: Bằng khen của Bộ trưởng Bộ Quốc phòng và quân hàm Thượng tá thăng trước thời hạn. Nhưng phần thưởng lớn hơn là cảm giác tự hào khi được góp phần nhỏ bé vào sự kiện trọng đại của đất nước.
Sau nhiệm vụ A80, cô Hoa lại trở về với sân trường, với bục giảng thân yên và những bài nghiên cứu còn dang dở. Thầy Tuấn chuyển vào sân bay Cần Thơ cùng đơn vị, tiếp tục nhiệm vụ mới cùng đồng đội Trung đoàn 917. Đầu tháng 11, anh vinh dự nhận quyết định đi học Nghiên cứu sinh, đào tạo tiến sĩ tại Học viện Chính trị - Bộ Quốc phòng, một bước ngoặt mới trên con đường học thuật mà cả hai vẫn luôn âm thầm nâng đỡ nhau.
Nhân Ngày Nhà giáo Việt Nam, câu chuyện của hai người thầy quân đội ấy gợi lên một sự lắng lại đẹp đẽ. Giữa bao biến động của đời sống hiện đại, giữa những đường bay rộng mở và những trang giáo án thầm lặng, họ vẫn giữ được một điều: lòng yêu nghề và tình yêu dành cho nhau, bền như cách họ nắm tay đi qua từng mùa nhiệm vụ.
Không có sự hào nhoáng nào. Chỉ có hai con người chọn đi cùng nhau, để mỗi ngày thêm một lần hiểu rằng: Ở đâu có tri thức, có trách nhiệm và có tình yêu, ở đó có ánh sáng ấm của những người làm thầy./.