Năm 2026, Liên minh Bưu chính Thế giới tiếp tục tổ chức cuộc thi viết thư quốc tế UPU lần thứ 55 dành cho học sinh trên toàn cầu. Cuộc thi năm nay lựa chọn một chủ đề mang tính thời sự và chiều sâu xã hội: “Hãy viết thư cho một người bạn, giải thích vì sao sự kết nối giữa người với người lại cần thiết trong thế giới số.”
Trong bối cảnh công nghệ, mạng xã hội và các nền tảng số ngày càng chi phối mạnh mẽ đời sống, chủ đề này gợi nhắc một thực tế đáng suy ngẫm: con người có thể kết nối với nhau nhanh hơn, nhiều hơn về mặt kỹ thuật, nhưng không phải lúc nào cũng thực sự gần gũi về cảm xúc. Những tương tác tức thời đôi khi lại làm mờ đi sự hiện diện, lắng nghe và sẻ chia – các giá trị nền tảng của mối quan hệ con người.
Từ góc nhìn đó, cuộc thi viết thư UPU lần thứ 55 không chỉ là sân chơi rèn luyện kỹ năng viết, mà còn mở ra không gian để học sinh suy ngẫm về ý nghĩa của sự kết nối đích thực giữa người với người trong thế giới hiện đại, nơi công nghệ phát triển không ngừng nhưng cảm xúc và sự thấu hiểu vẫn cần được gìn giữ.
(Tiếng Anh: Write a letter to a friend about why human connection matters in a digital world).
Bài mẫu
Hà Nội, một ngày không có Internet
An thân mến,
Nếu tớ kể với cậu rằng hôm nay cả thế giới mất mạng, cậu có tin không? Một ngày không có wifi, không có 5G. Mọi biểu tượng sóng trên màn hình đều biến mất, như thể ai đó vừa bấm nút “tắt” cho cả hành tinh.
Sáng nay, khi vừa tỉnh dậy, việc đầu tiên tớ làm theo thói quen là với lấy chiếc điện thoại. Nhưng thay vì những thông báo quen thuộc, tớ chỉ thấy một khoảng trống lặng im. Tớ thử nhắn tin cho cậu nhưng không thể gửi. Mạng xã hội cũng không truy cập được. Trong lòng tớ bỗng dấy lên cảm giác hoảng loạn, như thể mình vừa bị tách khỏi thế giới.
Ngoài đường, mọi người cũng bối rối chẳng kém. Quán cà phê – nơi chúng ta vẫn thường ngồi – bỗng yên ắng đến lạ. Không còn cảnh ai cúi đầu vào màn hình. Nhân viên không thể tạo mã quét thanh toán. Những tiếng thở dài vang lên cùng những câu hỏi dồn dập: “Không biết bao giờ có mạng trở lại?”.
Chỉ một ngày không có Internet, chúng ta đã thấy như mất đi điều gì đó rất lớn. Nhưng khi ngồi lặng lại một lúc, tớ chợt nhận ra: thứ biến mất không phải là thế giới, mà chỉ là lớp vỏ “thế giới số” bao quanh chúng ta bấy lâu.
Khi không có Internet, tớ không thể nhắn tin cho một người bạn cùng lớp, nên đành phải đạp xe đến tận nhà để trao đổi vài việc. Không có Internet, tớ và mẹ lần đầu tiên có thể ngồi buôn chuyện suốt hai tiếng đồng hồ mà không bị những thông báo điện thoại chen ngang.
Hôm nay, khi không còn tiếng “ting ting” quen thuộc, tớ có thể ngồi đối diện những người mình yêu thương và lắng nghe trọn vẹn từng câu chuyện. Tớ nghe được cả những “khoảng lặng” – điều mà mạng xã hội chưa bao giờ truyền tải được. Ngoài kia, nhiều người cũng bước ra khỏi nhà. Trẻ con đá bóng trên vỉa hè thay vì chơi game online. Người lớn ngồi trước cửa, hỏi han nhau những điều giản dị. Thành phố bỗng trở nên ồn ào hơn, nhưng cũng gắn kết hơn rất nhiều.
Tớ không phủ nhận vai trò của thế giới số. Nhờ có nó, chúng ta có thể trò chuyện, chia sẻ hình ảnh, giữ liên lạc dù ở xa nhau. Nhưng hôm nay, khi mọi kết nối số biến mất, tớ mới hiểu rằng kết nối thật sự không nằm ở đường truyền Internet, mà nằm ở sự hiện diện.
Có lẽ ngày mai, Internet sẽ được kết nối lại. Thế giới sẽ tiếp tục quay theo nhịp quen thuộc. Nhưng tớ sẽ không quên ngày hôm nay – ngày cả thế giới tạm mất kết nối số để tìm lại kết nối thật. Bởi cuối cùng, điều khiến con người cảm thấy được thấu hiểu không phải là tín hiệu mạnh hay yếu, mà là trái tim có đang mở ra hay không, phải không cậu?
Gửi tới cậu – người bạn của tớ.