Những “Yết Kiêu” giữa rốn nước Thác Bà

Vụ lật tàu kinh hoàng mùng 5 Tết đã dìm 6 sinh mệnh dưới rốn nước Thác Bà (Lào Cai) buốt giá. Xuyên đêm rét buốt, những "Yết Kiêu" của Lữ đoàn Đặc công 126 (Hải quân) đã trầm mình dưới làn nước lạnh, với mệnh từ trái tim: Phải đưa đồng bào xấu số trở về.

Mùng 5 Tết Bính Ngọ (21/2), khi dư âm mùa xuân vẫn còn nấn ná, vụ lật tàu chở khách kinh hoàng trên hồ Thác Bà (Lào Cai) đã cuốn 6 sinh mệnh xuống rốn nước lạnh buốt. Giữa tiếng khóc xé lòng của thân nhân người bị nạn, nhận được lệnh từ cấp trên, những "Yết Kiêu thời đại" của Lữ đoàn Đặc công 126 (Quân chủng Hải quân) đã nhanh chóng cơ động lên đường, với một mệnh lệnh từ trái tim: Đưa đồng bào xấu số trở về.

anh-13-1772092064.jpg
Khu vực vụ tai nạn lật tàu chở khách trên hồ Thác Bà

Khép lại một ngày đêm bám trụ hiện trường căng thẳng đến nghẹt thở, khi mặt hồ Thác Bà đã trả lại sự tĩnh lặng muôn thuở và nạn nhân cuối cùng đã được đưa về đất mẹ, phóng viên Tạp chí điện tử Nhân lực Nhân tài Việt chúng tôi mới có dịp ngồi lại với những người lính dạn dày sương gió. Câu chuyện bắt đầu bằng cái rùng mình khi nhớ lại buổi tối định mệnh.

anh-2-1772092127.jpg
Lực lượng người nhái của lữ đoàn 126 lập tức lên đường thực hiện nhiệm vụ tìm kiếm nạn nhân trong vụ chìm tàu chở khách trên hồ Thác Bà.

Khoảng 19h15 ngày 21/2, chiếc tàu chở khách mang BKS YB-0876H do ông Trần Anh Tuấn (47 tuổi) cầm lái, chở theo 23 người xuôi dòng từ xã Yên Bình đi Cảm Nhân. Giữa mênh mông sông nước sương giăng, con tàu bất ngờ va chạm chát chúa với tàu chở đá BKS YB-0919 của Công ty khoáng sản Marble Việt Nam. Chỉ trong chớp mắt, tàu khách lật úp. 17 người may mắn thoát nạn, nhưng 6 người vĩnh viễn bị khối nước lạnh buốt nuốt chửng.

Mệnh lệnh hỏa tốc xuyên đêm sương lạnh

Trao đổi với chúng tôi, Thượng tá Phạm Ngọc Tuấn Anh, Phó Lữ đoàn trưởng Lữ đoàn 126, người trực tiếp chỉ huy lực lượng tìm kiếm nạn nhân trong vụ lật tàu tại hồ Thác Bà, ánh mắt trũng sâu sau nhiều giờ căng thẳng.

anh-3-1772092241.jpg
Lực lượng người nhái sẵn sàng lên đường

"Ngay trong đêm 21/2, nhận được lệnh của cấp trên về việc cơ động lực lượng đi tìm kiếm nạn nhân mất tích, đơn vị đã khẩn trương điều động 20 đặc công người nhái dày dặn kinh nghiệm nhất," Thượng tá Tuấn Anh nhớ lại. "Chúng tôi mang theo máy lặn sâu, xuồng cứu nạn, máy nén khí cùng nhiều trang thiết bị chuyên dụng, hành quân hỏa tốc từ Hải Phòng thẳng hướng hồ Thác Bà. Xuyên đêm bám đường, đến 3h30 rạng sáng ngày 22/2 (mùng 6 Tết), lực lượng cứu nạn đã có mặt tại hiện trường và lập tức cơ động ra vị trí tìm kiếm".

anh-1-1772092296.jpg
Kiểm tra trang bị kỹ lưỡng trước khi hành động

Nhưng lặn ở biển khơi là sở trường, còn rốn nước Thác Bà lại là một thử thách hoàn toàn khác. Trời Lào Cai những ngày ấy vần vũ mây mù, sương giăng đặc quánh. Ở độ sâu nơi con tàu chìm xuống, ánh sáng bị triệt tiêu hoàn toàn. Độ trong suốt của nước ngọt nơi hồ trầm tích gần như bằng không, đặc lại như một khối thạch lỏng lạnh buốt. Dòng chảy ngầm dù nhẹ nhưng dưới đáy bùn lại là trở lực vắt kiệt thể lực người lính.

anh-14-1772092360.jpg
Lực lượng người nhái tiếp cận và khoanh vùng khu vực tìm kiếm

"Dưới sức ép hàng chục ký áp suất, mọi trang bị tối tân đều lùi lại phía sau. Thứ giữ anh em làm việc được là bản lĩnh thép và niềm tin tuyệt đối vào đồng đội cầm dây bảo hiểm trên mặt nước," người chỉ huy dạn dày sương gió chia sẻ. "Và hơn hết, tiếng khóc gào gọi tên người thân trên bờ chính là thứ áp lực vô hình, thôi thúc chúng tôi lao xuống dòng nước lạnh".

Cú chạm xót xa dưới đáy bùn đen

Tiếp nối câu chuyện, Thượng úy QNCN Phạm Gia Lộc – Tổ trưởng tổ người nhái nhắc lại khoảnh khắc tìm thấy thi thể đầu tiên, một trong những người xấu số, đôi bàn tay rắn chắc của người lính đặc công bất giác đan chặt vào nhau. Ca lặn của Lộc bắt đầu khi khu vực trung tâm đã được rà soát nhưng bặt vô âm tín. Anh quyết định nới rộng vòng tìm kiếm. Đáy hồ lúc bấy giờ bùn đất sục lên đục ngầu. Cái đèn pin cường độ cao gắn trên trán cũng trở nên vô dụng, ánh sáng chỉ lờ mờ như ngọn nến trong sương.

anh-7-1772092424.jpg
Thượng uý QNCN Phạm Gia Lộc – Tổ trưởng tổ người nhái được đồng đội hỗ trợ đeo thiết bị

"Khi cách vị trí tàu chìm chừng 3-4 mét, tay tôi quờ trúng một vật thể cứng và lạnh," Lộc kể, giọng chùng xuống. "Lúc đầu, tôi tưởng đụng trúng chân đồng chí lặn cùng. Nhưng vuốt dọc xuống, không thấy chân nhái đâu, tim tôi hẫng đi một nhịp. Tôi biết, mình đã tìm thấy rồi".

Lúc ấy, không có sự hoảng sợ, chỉ có một nỗi xót xa trào dâng. Bàn tay trái Lộc nắm chặt lấy chân nạn nhân như sợ buông ra họ sẽ trôi tuột vào bóng tối vĩnh viễn, tay phải anh liên tục giật dây tín hiệu báo về mặt nước. Khi cả hai ngoi lên, gió tạt lạnh buốt, tay Lộc run lên bần bật nhưng anh kiên quyết không buông. Chỉ đến khi vòng tay đồng đội trên xuồng vươn ra đỡ trọn lấy thi thể, có tiếng lệnh cất lên: "Được rồi Lộc, bỏ ra đi em!", anh mới rã rời đổ gục vào mạn xuồng.

anh-9-1772092525.jpg
Thượng uý QNCN Phạm Gia Lộc – Tổ trưởng tổ người nhái tìm kiếm nạn nhân trong vụ chìm tàu chở khách trên hồ Thác Bà ↵ ↵

"Chúng tôi được huấn luyện để có một cái đầu lạnh, nhưng làm sao trái tim không đau khi nghe tiếng thân nhân khóc ngất trên bờ. Lúc chạm vào thi thể, tôi chỉ có một ý nghĩ duy nhất: Phải đưa họ về nhà. Phải giữ thật chặt".

Trọn vẹn đưa người thứ 6 về đất mẹ

Cuộc tìm kiếm kéo dài bào mòn thể lực và tinh thần tột độ. Ở độ sâu trên 15 mét, người nhái chỉ được phép làm việc tối đa 30 phút. Nhưng giữa cái lạnh cắt da cắt thịt, nhìn đồng bào đang héo hon vì chờ đợi, ca trước vươn lên mặt nước tím tái, ca sau đã lập tức siết đai chì trầm mình xuống.

anh-5-1772092717.jpg
Hạ sĩ Châu Văn Định là người đã tìm thấy thi thể nạn nhân thứ 6

Hạ sĩ Châu Văn Định, chàng lính trẻ thuộc Tiểu đoàn 2, là người đã tìm thấy thi thể nạn nhân thứ 6, mảnh ghép cuối cùng của vụ tai nạn thảm khốc. Ánh mắt Định xa xăm khi nhớ lại chuyến hành trình trở về: "Giây phút thi thể cuối cùng được đưa lên bờ, tiếng khóc thương tâm ven hồ vỡ òa xé nát cả buổi chiều tà. Ngồi trên chuyến xe nhảy nhót qua những cung đèo sương phủ để trở về đơn vị, nhắm mắt lại, tôi thấy nghẹn ngào nhưng cũng nhẹ nhõm đến lạ lùng. Chúng tôi đã làm được. Lực lượng của Lữ đoàn 126 đã không để bất cứ ai bị bỏ lại dưới lòng hồ lạnh lẽo".

anh-12-1772092790.jpg
Hạ sĩ Châu Văn Định cùng đồng đội về lại Lữ đoàn Đặc công 126 sau khi đã hoàn thành nhiệm vụ

Chia tay những "Yết Kiêu thời đại", hình ảnh những người lính Hải quân với đôi môi tím ngắt, lặng lẽ mài giũa lại khí tài sau khi giành lại đồng bào từ tay thủy thần, sẽ còn in đậm mãi. Họ là những con người bước đi giữa ranh giới tử sinh, viết tiếp bản hùng ca thầm lặng: Trọn vẹn với nước, trọn tình với dân./.

Võ Việt - Hoàng Cường